|
Đoàn ĐBQH
TP Hồ Chí Minh trong sự nghiệp phát triển
60 năm
Quốc hội Việt Nam
Lê Xuân Thanh
Chánh Văn phòng Đoàn ĐBQH TP Hồ Chí Minh
Thắng lợi rực
rỡ của cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên và với sự ra
đời của bản Hiến pháp năm 1946 thể hiện sức mạnh
của khối đại đoàn kết toàn dân, là kết quả của
sự gắn bó máu thịt và niềm tin sắt đá của nhân
dân cả nước nói chung và đồng bào Nam bộ nói
riêng với Đảng, Bác Hồ; Khẳng định về mặt pháp
lý quyền làm chủ của nhân dân, từ địa vị nô lệ
đứng lên giành độc lập, thống nhất đất nước, tự
tổ chức nên Nhà nước dân chủ công nông đầu tiên
ở Đông Nam Á.
Cuộc Tổng
tuyển cử bầu ra Quốc hội Khóa I ngày 06.01.1946,
chỉ riêng ở Sài Gòn-Chợ Lớn đã có 42 cán bộ
chiến sỹ đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ.
Trong tổng số 333 ĐBQH, thì Sài Gòn-Chợ Lớn-Gia
Định có 16 ĐB được nhân dân bầu ra và đại diện
cho ý chí của nhân dân thành phố, tiêu biểu có
các ĐBQH như Lý Chính Thắng, Tôn Đức Thắng, Thái
Văn Lung, Huỳnh Văn Tiểng, Trịnh Thị Miếng ...
Từ Quốc hội
khóa VI đến nay, đã 30 năm qua, lịch sử luôn đan
xen những thuận lợi và khó khăn, cơ hội và thách
thức đối với TP Hồ Chí Minh. Đoàn ĐBQH cùng nhân
dân thành phố lại thể hiện bản lĩnh cách mạng
kiên cường, với tư duy mới dám đột phá ở nhiều
lĩnh vực.
Cuộc bức phá
nào mà không qua trải nghiệm đớn đau, mà không
đong đầy mồ hôi và nước mắt. Các thế hệ ĐBQH của
thành phố có vai trò không nhỏ trong việc khích
lệ, ủng hộ và nhiều ĐBQH còn đứng mũi chịu sào
phục vụ, thực hiện những ý tưởng đột phá. Các ĐB
Phạm Hùng, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Thị Bình, Huỳnh
Tấn Phát, Trần Văn Trà, Nguyễn Thị Định, Mai Chí
Thọ vừa là ĐBQH Khóa VI, VII của Thành phố vừa
là lãnh đạo chủ chốt ở Trung ương và Thành phố
ngày đêm trăn trở, tham gia lãnh đạo thực hiện
mục tiêu hàng đầu là ổn định an ninh trật tự,
khôi phục sản xuất, chăm lo đời sống nhân dân.
Và từ trong khó khăn của những năm đầu sau giải
phóng, các ĐB đã cùng nhân dân thành phố phát
huy tính năng động sáng tạo, táo bạo với những
bước đột phá, tháo gỡ những vướng mắc của cơ chế
cũ, đúc kết thực tiễn từ cách làm mới, thúc đẩy
sản xuất phát triển.
Từ đổi mới đến
nay, ĐBQH các Khóa VIII, IX, X đã cùng nhân dân
thành phố phát huy truyền thống anh hùng, vượt
qua biết bao khó khăn thử thách, đi đầu trong
đổi mới tư duy, giành được những thành tựu to
lớn, có ý nghĩa lịch sử về kinh tế xã hội. Các
ĐBQH TP Hồ Chí Minh ngoài thực hiện nhiệm vụ
của người lãnh đạo, điều hành ở các cơ quan
Trung ương và địa phương đã làm tốt chức năng
của người đại diện cho ý chí, nguyện vọng của
nhân dân thành phố. Các hoạt động tiếp công dân,
tiếp xúc cử tri để phản ánh nguyện vọng của nhân
dân ngày càng thiết thực. Công tác xây dựng pháp
luật, hoạt động giám sát việc thi hành pháp luật
của chính quyền địa phương ngày càng tập trung
và có chất lượng được UBTVQH đánh giá cao.
Nhìn lại chặng
đường lịch sử 60 năm qua của Quốc hội Việt Nam,
sự đóng góp của ĐBQH Thành phố trong hoạt động
lập pháp, giám sát, đại diện cho ý chí và nguyện
vọng của nhân dân trong việc tham gia xây dựng
chính sách đổi mới, phát huy thể chế dân chủ
ngày càng thể hiện rõ nét.
Trước yêu cầu
của sự nghiệp cách mạng trong giai đoạn mới, xây
dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, vì
mục tiêu: Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng,
dân chủ, văn minh, QH cần tiếp tục đổi mới tổ
chức hoạt động, đáp ứng yêu cầu thực tiễn cuộc
sống.
Để ĐBQH là
người đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân
dân, cần thiết nghiên cứu thể chế bầu cử dân chủ
năm 1946 về số lượng, tiêu chuẩn, cơ cấu đại
biểu; tăng số lượng đại biểu chuyên trách, giảm
số lượng ĐBQH tham gia bộ máy hành pháp.
Hoạt động xây
dựng pháp luật là chức năng chính của Quốc hội
cần phải được tiếp tục đổi mới. Yêu cầu của cuộc
sống xã hội dân chủ cần tiếp tục đổi mới luật
ban hành văn bản quy phạm pháp luật để Quốc hội,
ĐBQH có thẩm quyền và trách nhiệm nhiều hơn, ý
chí nguyện vọng của nhân dân được tiếp thu nhiều
hơn trong việc hình thành các quy định của pháp
luật. Vấn đề đặc biệt cần tránh cả 2 xu hướng:
luật quy định chỉ tạo thuận lợi cho cơ quan quản
lý nhà nước hoặc luật bị tác động của các nhóm
lợi ích cục bộ trong nước, ngoài nước.
Hoạt động tiếp
công dân, tiếp xúc cử tri để lắng nghe, tiếp
thu, phản ánh nguyện vọng của công dân cần mở
rộng bằng nhiều hình thức: gặp gỡ trực tiếp, thư
điện tử, giao lưu trực tuyến qua mạng Internet,
Website, báo chí...; Việc đôn đốc, giám sát việc
giải quyết kiến nghị của công dân cũng phải đeo
bám tới cùng. Đồng thời nên tránh sa vào vụ việc
cụ thể, chồng lấn giữa chức năng kiến nghị-giám
sát với chức năng thụ lý giải quyết của cơ quan
quản lý hành chính Nhà nước.
Nguồn: Báo
Người đại biểu nhân dân, số 9, ngày 9.1.2006 |