|
Người đi đò dọc
Nam Bình
Đò dọc
- họ thường nói với nhau như vậy về những người
làm công tác thanh niên, công tác phong trào rồi
trưởng thành từ lĩnh vực này. Rời xa dòng
sông của mình chỉ bởi vì lý do tuổi tác, chỉ
vì nghĩ rằng mình ở lại sẽ không có lợi cho
phong trào Đoàn- nên dứt áo ra đi, nhưng trong
lòng vẫn đau đáu về nghiệp cũ- đó cũng là tâm sự
của chị Trương Thị Mai, người từng gắn bó với
phong trào thanh niên gần 30 năm.
Gắn bó với công tác phong trào là thế, và đã
từng mong mỏi rằng: tôi muốn làm công tác
đoàn suốt đời, nhưng chị đã chọn thời điểm
để dừng lại, biết thời điểm mình cần phải dừng
lại. Thật khó có thể suy luận theo chữ nếu
ấy, nhưng biết dừng lại đúng lúc dường như đã
trở thành văn hóa của những người lãnh đạo.
Bây giờ, khi chuyển sang làm chuyên trách- công
việc của một ĐBQH chị cũng không khỏi những băn
khoăn. Đành rằng, công việc thì vẫn còn phần nào
đó gắn bó với công tác thanh niên, nhưng tính
chất công việc lại khác, có đặc thù riêng. Tuy
vậy, đây cũng không phải là công việc quá mới
mẻ, bởi chị đã là ĐBQH từ khóa X và tiếp nối
khóa XI, với vai trò là Phó Chủ nhiệm UB Văn
hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi
đồng của Quốc hội. Khi đã quen với công việc chị
cảm nhận thấy môi trường Quốc hội đã làm cho chị
trưởng thành hơn rất nhiều. Chị tâm sự: Ai cũng
vậy thôi, thật khó để có thể am hiểu sâu mọi
lĩnh vực, nhưng đã là đại biểu Quốc hội thì đòi
hỏi phải cố gắng tích lũy kinh nghiệm, kiến thức
tổng hợp và toàn diện. Chị băn khoăn trước những
mong muốn, yêu cầu, đòi hỏi của cử tri, trăn
trở khi thấy những mong muốn của cử tri về
những vấn đề bức xúc của xã hội lại chưa để giải
quyết triệt để trong một sớm, một chiều. Chị
cũng đã đi tìm những căn nguyên của những kiến
nghị của đại biểu tới Chính phủ và các bộ, ngành
qua quá trình giám sát tại sao chưa được thực
hiện triệt để, chưa được như mong muốn của các
đại biểu. Nhưng qua quá trình hoạt động chị đã
tự rút ra cho mình những thỏa hiệp riêng rằng
đối với những vấn đề ấy, không thể suy nghĩ cực
đoan được. Phải tập để hiểu, những kiến nghị nào
cần làm ngay thì phải tranh đấu để kiến nghị đó
được thực hiện và cũng có những cái phải chấp
nhận thời gian để tranh đấu bền bỉ... và chị đã
có cái nhìn khách quan hơn khi cho rằng nhất
thiết phải xem xét từ hai phía từ chất lượng các
kiến nghị và khâu thực hiện các kiến nghị đó và
phải có mối quan hệ chặt chẽ giữa hai bên trên
tinh thần hợp tác...
Mỗi khi đi tiếp xúc cử tri, chị kể, trước những
bức xúc của cử tri như về chống tham nhũng chẳng
hạn, đại biểu rất chia sẻ, đồng cảm với họ,
nhưng cũng cảm thấy trách nhiệm của mình trong
đó vì thực trạng cũng chưa thay đổi được là bao.
Cũng có nhiều cử tri theo dõi kỹ các hoạt động
của QH,nghe thông tin, biết được hoạt động của
đại biểu, biết được từng đại biểu hay phát biểu
ý kiến, biết được quan điểm của đại biểu về từng
vấn đề cụ thể... Chị bảo, đó là niềm vui, là sự
động viên tinh thần rất lớn dành cho các đại
biểu. Bây giờ, khi không còn tham gia trực tiếp
vào hoạt động phong trào của thanh niên, nhưng
những vấn đề của thanh niên vẫn là mối quan tâm
của chị. Khi ứng cử, chị ứng cử đại biểu Quốc
hội với tư cách là người đại diện cho thanh
niên. Trên diễn đàn Quốc hội chị không thể trình
bày tất cả những tâm tư nguyện vọng của thanh
niên, nhưng chị lồng ghép những vấn đề của thanh
niên qua những ý kiến đóng góp xây dựng luật,
qua việc xây dựng chính sách hay qua các phiên
chất vấn... với mong muốn rằng làm được chút gì
cho thanh niên, cho cử tri là mình phải gắng
sức...
Chị là vậy. Luôn ấp ủ những mong mỏi, những tâm
tư rằng phải làm được điều gì đó cho cử tri, cho
thanh niên, dù ở đâu, dù ở cương vị nào. Chèo
đò. Bây giờ chị vẫn chèo đò một mình. Con đò
tưởng chừng như mong manh ấy lại lại chứa biết
bao những ước mơ và hoài bão cao đẹp...
Nguồn: Báo Người đại biểu nhân dân số 258 |