|
Nhớ lại những
năm tháng là đại biểu Quốc hội
Mùa Thị Mỷ
ĐBQH Khóa IX, X
Tháng 7 năm 1992, tôi trúng cử ĐBQH Khóa IX
nhiệm kỳ 1992- 1997.
Tháng 9 năm 1992, Quốc hội Khóa IX tiến hành kỳ
họp thứ nhất tại Hội trường Ba Đình, Hà Nội. Lần
đầu tiên bước vào Hội trường Ba Đình trong không
khí trang nghiêm, với bộ trang phục của người
phụ nữ dân tộc Mông tôi cảm thấy xúc động và
thiêng liêng bởi tôi nghĩ “Người phụ nữ Mông
dưới chế độ phong kiến chỉ biết làm nương rẫy,
lấy chồng sinh con, làm việc nội trợ... thậm chí
trong những bữa cơm khách sang trọng, người phụ
nữ còn không được ngồi lên mâm cùng ăn cơm”, vậy
mà giờ đây mình lại được ngồi sánh vai với các
ĐBQH của 54 dân tộc anh em trong cả nước; Đây là
một vinh dự cũng là một trách nhiệm nặng nề lớn
lao của bản thân trước nhân dân và đất nước.
Đoàn ĐBQH Khóa IX tỉnh Lai Châu (cũ) có 4 đại
biểu: 1 đại biểu Trung ương, 3 đại biểu người
địa phương.
Tỉnh Lai Châu có 8 huyện, thị, 156 xã, phường,
thị trấn, trong đó có trên 36 xã chưa có đường ô
tô tới trung tâm xã. Khi đi tiếp xúc cử tri, tôi
thường đến vùng sâu, vùng xa, vùng biên giới có
các dân tộc thiểu số sinh sống- chính nơi đó mới
cần có đại biểu tới để truyền đạt Nghị quyết của
kỳ họp Quốc hội và tuyên truyền, giám sát các
chính sách cho đồng bào miền núi nói chung, đồng
bào dân tộc thiểu số nói riêng.
Mỗi lần đi tiếp cử tri tôi đi bộ từ 15- 20 ngày,
đi từ 2- 3 huyện và từ 10- 15 địa điểm tiếp xúc
cử tri. Từ huyện Mường Tè tới xã xa nhất của
huyện Mường Tè phải đi bộ mất 7 ngày. Nhưng nếu
không đi như thế thì không biết dân cần gì?
Chính sách của Nhà nước, Chính phủ có đến được
với dân không? Và dân cần nói gì với Đảng, Chính
phủ, Quốc hội.
Điều mà tôi trăn trở nhất là: đồng bào dân tộc
thiểu số nơi vùng sâu, vùng xa, vùng biên giới
đời sống còn khổ, chị em phụ nữ còn đẻ nhiều,
trình độ dân trí còn hạn chế... nên tôi mong
muốn góp tiếng nói tại diễn đàn Quốc hội để làm
sợi dây nối liền giữa dân với Quốc hội và tiếp
tục góp phần đưa nghị quyết của Quốc hội vào
cuộc sống. Nghe dân nói- nói để dân nghe. Tiếp
tục giám sát các chính sách đã đến dân chưa?
Vướng mắc ở khâu nào để kiến nghị với các ngành
các cấp cùng tháo gỡ... Tất cả những tâm tư đó
thôi thúc tôi mạnh dạn viết đơn “tự ứng cử” đại
biểu QH Khóa X Và tôi đã trúng cử.
Tại Kỳ họp thứ nhất Quốc hội Khóa X, tôi được
Quốc hội bầu là thành viên Hội đồng dân tộc của
Quốc hội. Từ đó tôi được đi giám sát các chương
trình mục tiêu lớn của Quốc hội. Được đi từ Bắc
vào Nam tôi nhận thấy rằng đồng bào dân tộc
thiểu số ở đâu cũng cần cù chịu khó song do
thiếu vốn, thiếu đất, thiếu kinh nghiệm làm ăn
nên dẫn đến nghèo đói. Chúng ta vẫn chủ trương:
“Đừng cho con cá, cho cá thì đồng bào ăn hết lại
trông chờ, ỷ lại Nhà nước. Cho đồng bào các dân
tộc thiểu số cái cần câu và dạy cho đồng bào
cách câu như thế nào để được con cá to”. Từ đó,
đã có ngân hàng người nghèo cho người nghèo vay
vốn, nhà nước cho các loại giống cây, con; Các
nhà khoa học dạy cách thâm canh tăng năng
suất... trong những năm gần đây trong vùng đồng
bào dân tộc thiểu số đời sống ngày một được cải
thiện, đã xuất hiện nhiều gương nông dân sản
xuất giỏi. Điều đó chứng minh rằng các nghị
quyết của Quốc hội ngày càng đi vào cuộc sống.
Quốc hội Khóa X qua giám sát thực tế về cơ sở hạ
tầng về đời sống KT- XH đã kiến nghị Chính phủ
đưa ra Chương trình 135/CP, cải thiện rõ rệt đời
sống của nhân dân ở nông thôn miền núi. Bên cạnh
đó đào tạo đội ngũ cán bộ xã, thôn bản để từng
bước đáp ứng được nhiệm vụ trong giai đoạn cách
mạng mới.
Hội đồng dân tộc của Quốc hội Khóa X đã tổ chức
nhiều đợt đi nghiên cứu về chính sách dân tộc
thiểu số tại một số nước xã hội chủ nghĩa như:
Trung Quốc, Lào. Đồng và tại các nước phát triển
như: Canada, Mêxicô... Càng đi nhiều, tôi càng
thấy: Không nước nào có chính sách tốt như chính
sách của Nhà nước Việt Nam đối với các dân tộc
thiểu số.
Tham gia Quốc hội 2 khóa. Thời gian không dài
nhưng cũng đủ cho tôi trưởng thành về trí tuệ.
60 năm – một chặng đường dài của Quốc hội Việt
Nam. Nhưng như Bác Hồ nói: “tuổi 60 vẫn còn
xuân”, tôi tin rằng Quốc hội Việt Nam sẽ ngày
một lớn mạnh, phục vụ tích cực cho sự phát triển
của dân tộc, của đất nước.
Nguồn: Báo Người đại biểu nhân dân, số 9 |